Ông đua tay ấn cặp kính trắng trên sống mũi đoạn tràm ngâm nói:Rất có thể. Bác cũng đang rất cần gặp chị ấy. Vân mừng rõ đứng bật dậy vội nói:Nếu chị ấy đến gặp anh Phong lúc này thì tốt quá bác nhi? Để cháu báo tin này. Ông Phúc gio tay ngăn lại:Ấy chó! Cháu đừng làm thế. Cháu quẽn bác sĩ Tuyến phí bảo hiểm ô tô bắt buộc dãnNgùng một lát phí bảo hiểm ô tô bắt buộc ông nói tiếp:Thế này cháu ạ. Bây giò cháu đưa phi bao hiem oto phi bao hiem oto bác sang chùa.

Bác càn gặp chị ấy gấp, vì sáng mai bác dã phải dưa đoàn y sinh vồ irưòng rồi – Không thể trì hoãn dược.

Vân lo lắng kêu lên:Ngày mai bác về ạ? Thế còn anh Phong?Ông Phúc vỗ vào vai Vân, an ủi:Cháu cứ yên tâm. Đã có bác sĩ Tuyến. Chi hai ngày nữa trạm này cũng rút. Bác sẽ đến vói anh cháu ỏ viện quân y Hà Nội. Vân nhìn ông Phúc vẻ băn khoăn, đoạn rụt rè hỏi:Không hiểu. chị Lan và anh Trúc có về không bác nhi?Ông Phúc nhìn Vân cưòi, giọng hóm hinh:Cháu quan tâm đến chị Lan hay em chị ấy?. Vân đỏ bừng mặt, ngúng ngẩy:Hứ! Bác. Ông Phúc cưòi xòa:Không sao, càng tốt chứ chẳng sao cả, bác chúc mừng.

Nào, bây giò bác cháu ta sang chùa chứ? Trăng sáng đấy!Vâng ạ! Mòi bác – Vân nhanh nhẹn đáp. Khi hai ngưòi sang đến noi, thì cửa tam quan đã đóng chặt, gọi mãi cũng chẳng ai thưa.

Đuối ánh trăng, hai bác cháu nhìn nhau thất bán bảo hiểm xe ô tô bán bảo hiểm xe ô tô vọng. Họ dịnh quay đi, thì bỗng tù phía trong hàng rào, một giọng nói cúa ngưòí con trai cất lỏn trẫm trầm;Đủm hỏm aì. Chung ta không thổ.

Trúc như bị nghẹn lại giữa câu nói.

Leave a Comment